Cảm nghĩ về nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa

Cảm nghĩ về nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa

Bài làm

Loading...

Những sáng tác của Nguyễn Thành Long thường là về những cuộc sống hiện thực sôi động diễn ra hằng ngày trên đất nước ta, cùng với đó là những thông điệp của ông gửi đến bạn đọc. Ra đời vào năm 1970, “Lặng lẽ Sa Pa” là một tác phẩm như thế. Truyện là kết quả của chuyến đi Lào Cai của tác giả, kể về cuộc gặp gỡ ngắn ngủi mà thân tình giữa những con người xa lạ nơi đây. Trong đó, ông dành một sự ấn tượng đặc biệt với nhân vật anh thanh niên- một con người đang ngày đêm âm thầm, lặng lẽ cống hiến, xây dựng xã hội, đất nước.

Anh là một con người có tinh thần trách nhiệm, ý thức sâu sắc về tầm quan trọng của công việc mình đang làm. Anh biết quên mình, dù khó khăn vẫn không bỏ mặc công việc: “ Gian khó nhất là lần ghi và báo về lúc một giờ sáng. Rét, bác ạ. Ở đây có cả mưa tuyết đấy. Nửa đêm đang nằm trong chăn, nghe chuông đồng hồ chỉ muốn đưa tay tắt đi. Chui ra khỏi chăn, ngọn đèn bão vặn to đến cỡ nào vẫn thấy là chưa đủ sáng. Xách đèn ra vườn, gió tuyết và lặng im ở bên ngoài như chỉ chực đợi mình ra là ào ào xô tới.”

Anh cũng là một người yêu nghề “ làm khí tượng, được ở cao thế mới là lí tưởng chứ”. Tuy làm việc một mình, nhưng anh không hề nản lòng. Anh cho rằng công việc là cuộc sống của anh, gắn liền với một phần cuộc sống của nhiều người: “ Hồi chưa vào nghề, những đêm bầu trời đen kịt, nhìn kĩ mới thấy một ngôi sao xa, cháu cũng nghĩ ngay ngôi sao kia lẻ loi một mình. Bây giờ vào nghề này, cháu không nghĩ như vậy được nữa. Vả, khi ta làm bạn, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được. Huống chi công việc của cháu gắn liền với việc của bao anh em, đồng chí dưới kia. Công việc của cháu gian khổ thế đấy, chứ cất nó đi, cháu buồn đến chết mất.” Nhờ yêu nghề và lòng nhiệt huyết với nghề mà “ nhờ cháu có góp phần phát hiện một đám mây khô mà ngày ấy, tháng ấy, không quân ta hạ được bao nhiêu phản lực Mỹ trên cầu Hàm Rồng”.

Loading...

Trong cuộc sống, anh cũng là một con người trân trọng tình cảm của mọi người đến “thèm người” bởi cuộc sống của anh trên đây là cô đơn. Vậy nên, anh tiếp khách rất nồng hậu, gặp gỡ, trò chuyện cởi mở: “ Anh con trai, rất tự nhiên như với một người bạn đã quen thân, trao bó hoa đã cắt cho người con gái”. Anh cũng rất thoải mái, vô tư “ Tôi cắt thêm mấy cành nữa. Rồi cô muốn lấy bao nhiêu nữa, tùy ý. Cô cứ cắt một bó rõ to vào. Có thể cắt hết, nếu cô thích.” Ngoài ra, anh còn chu đáo, biết quan tâm đến mọi người. Anh nhớ vợ bác lái xe bị ốm và gửi cho bác gái củ tam thất để bồi bổ. Khi ông họa sĩ và cô kĩ sư ra về, anh gửi tặng họ một làn trứng để ăn đường. Anh quả là một thanh niên tốt, đáng quý, đáng mến.

Anh cũng là một người khá khiêm tốn. Anh không muốn ông họa sĩ vẽ mình vì “ cho là mình không xứng đáng với thử thách ấy”. Thậm chí, anh còn giới thiệu với ông họa sĩ những người khác đáng để cho ông vẽ hơn như “ ông kĩ sư ở vườn rau dưới Sa Pa”, “ đồng chí nghiên cứu khoa học ở cơ quan cháu”,…

Bên cạnh công việc, để xua đi nỗi cô đơn, anh cũng biết cách làm đẹp cho cuộc sống nơi đây: nuôi gà, trồng rau,… Anh cũng có sách làm bạn. Cuộc sống của anh thanh cao mà giản dị. Anh vừa âm thầm cống hiến cho đất nước lại sống một cuộc sống khiêm nhường.

Tuy chỉ có ba mươi phút gặp gỡ tình cờ, nhưng ở anh thanh niên đã toát lên nhưng nét đẹp đáng quý: yêu nghề, khiêm tốn, yêu người, yêu đời. Anh mang trong mình những phẩm chất quý báu xứng đáng để các thế hệ sau thừa hưởng và noi theo.

Cảm nghĩ về nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa
Đánh giá bài viết
LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ